TRUM NÓI ĐÚNG HAY SAI ? MÀ TÔI KHÔNG PHẢI LÀ THẦY BÓI
Trump nói: Nếu ông ta đánh VN thì chỉ cần thời gian trong 5 tháng.
Tôi thì không tin hoàn toàn vào câu nói này! Vì sao?
Bởi trường hợp cuộc chiến giữa Ukraine và Nga ông ta đã từng tuyên bố rằng, nếu ông ngồi vào ghế Tổng thống, thì sau 24 tiếng đồng hồ hai nước sẽ ngừng tiếng súng. Nhưng thực tế đã chứng minh rằng, ông nói "phét"!
Tôi nghĩ trong trường hợp một mình Mỹ đánh VN, mà VN được Tầu và Nga giúp sức, thì Trump khó mà đánh thắng VN trong vòng thời gian 5 tháng ngắn ngủi này được, mà rất lâu và khó mà thành.
Còn ngược lại, nếu Trung Quốc và Nga ngoảnh mặt đi không dây vào, để VN cô đơn, một chọi một, thì tôi lại nghĩ thắng VN, thì Trump không cần đợi đến 5 tháng, mà nó sẽ nhanh hơn. Thậm chí với vũ khí mạnh như Mỹ bây giờ và họ thông minh, quyết liệt như ngươi Do Thái thì giải quyết VN sẽ rất nhanh chóng. 5 tháng là quá dài!
Thực ra độc tài đảng trị ở VN là nhát hơn độc tài thần trị (Thần quyền) ở Iran. Nên biết kiểu sẽ dễ đánh hơn. CS họ chỉ mạnh mồm, đứng sau kích hoạt; chứ họ mà cứ thứ tự phải hy sinh như sung rụng ở Iran thì họ chạy sang Tầu mất dép luôn, chả dám ngồi họp và tranh chức đâu. Lúc đó các vàng cũng chả tay nào thích ngồi vào hai ghế, hay một ghế cả đâu.
Nếu Mỹ đổ bộ bắt cóc Lãnh đạo VN như ở Venezuela, thì giải phóng VN càng nhanh hơn nữa.
Bởi quân Mỹ trở lại VN bây giờ họ lợi thế hơn rất nhiều so với ngày xưa, lúc thế hệ chúng tôi là lực lượng chính quy cùng Dân đánh họ.
Dân VN bây giờ tôi thấy cả thằng bạn ngu của tôi, nhưng chưa bỏ Đảng, còn thuộc câu: "Chỉ có kẻ ngu mới đánh Mỹ" thì tôi thấy Dân trí của VN mình cũng kha khá rồi.
1). Lợi thế thứ nhất cho Mỹ là người Việt bây giờ đa phần là họ đã khôn ra, để nhận thấy Chế độ cai trị ở VN hiện hành không như thời bọn tôi còn tăm tối, u minh đánh giá sai về họ. Thế hệ bây giờ họ biết đó là Chính phủ độc tài, độc đảng, không chính danh, chỉ ba hoa, tuyên truyền khoác lác. Họ hận, nhưng không làm sao được mà thôi. Đầu họ nóng, nhưng tay họ bị bó. Họ biết Mỹ không như CS tuyên truyền. Họ biết tại sao con quan cùa CS lại toàn được gửi sang Mỹ học...
2.) Lợi thế thứ hai cho Mỹ nữa là tư tưởng của người lính (Bộ đội cụ hồ) bây giờ sẽ không còn ngây thơ, dại dột, để sẵn sàng "vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng", một cách vô tư như là thời bọn tôi để CS lùa vào trận hy sinh một cách uổng công dễ dàng được nữa. Họ không dại gì cứ nghe CS ở xa cách họ và mặt trận hàng ngàn cây số hô "xung phong" hay "xông lên" với mấy bài thơ Chúc tết vớ vẩn "Xuân này với lại Xuân qua" nữa đâu. Tôi cũng như anh Nông Đức Mạnh đều là con cháu bác Hù, nên hiểu bác hù lắm lắm.
Bọn trẻ bây giờ họ biết cha chú họ chết mất xác trong Nam, không được một nén hương của bọn kia có phải vì Dân, vì Nước như chúng tuyên truyền đâu. Mà là vì chính chúng, để chúng giờ đây ngồi mát ăn bát vàng. Cha chú họ đã đi giải phóng ngược! Chứ Bắc tiến ngày đó mà thành công mới là giải phóng xuôi.
Thế nên cho dù CS có giỏi tuyên truyền chống Mỹ là thể hiện lòng yêu nước, yêu Đảng và Bác đến mấy thì họ cũng không còn tin nữa. Mà yếu tố tư tưởng đóng vai trò quan trọng để người lính tư duy mà quyết tâm nuôi trí hành động. Bởi „Tư tưởng không thông thì vác bi đông không nổi“.
Thời đại này không thể có những Nhà thơ Tố Hữu xuất hiện; mà có xuất hiện chăng nữa thì loại thơ tô hồng, xui dại người ta như thế cũng không ai thèm đọc.
Thời tôi là chỉ được nghe thông tin một chiều nên mới thành cá mắc câu. Ngày ấy chúng tôi nghe những câu:
„Hoan hô anh giải phóng quân
Kính chào anh con người đẹp nhất“ (Tố Hữu)
Tuổi trẻ nông nổi, được khen, được đề ca là chúng tôi sung sướng tự hào lắm. Trai tơ như tôi, chưa biết nụ hôn của người con gái thế nào, mà bây giờ tự nhiên cầm súng lên đường là lập tức sẽ được „Lịch sử hôn anh chàng trai chân đất“, rồi trở thành „như Thạch Sanh của thế kỷ hai mươi“, được „thế giới nghiêng mình „ , „được „cả Năm châu, Chân lý đang nhìn theo“, thì khoái chí và hả hê lắm! Trong khi đó bọn tôi ở quê mắt toét, chân đất, nhem nhuốc , chẳng ma nào để ý, nhìn theo, ngoài con bò mình dắt nó cho đi gặm cỏ . Không có cỏ thì nó tạm thời ngửi đít mình, vì thời tôi làm gì sang chảnh mà biết đến khái niệm quần lót, đít quần rách mẹ chưa kịp vá là nhìn thấy âm ty, địa đạo luôn. Nhưng cũng vẫn cùng bò vô tư ngêu ngao ước gì đến được Trường Sơn để xem "Trường Sơn Đông nắng, Tây mưa" nó như thế nào . Tố Hữu lại khuyến khích, đánh đố, nên càng mơ mộng, càng tò mò bởi cái câu ông ta viết tiếp sau:
"Ai chưa tới đó thì chưa rõ mình"
Thế nên nhiều thanh niên thời tôi thi nhau trích máu viết quyết tâm thư để xin đi, vì sự tò mò, tự hào, hãnh diện và sự dễ tin.
Thái Bình quê tôi không có ngọn đồi núi nào cao bằng cái bát úp ,chỉ thấy khóm tre, đồng lúa phẳng lì, thẳng cánh cò bay; mà bây giờ được vất cái quần thủng đít lại cho mẹ làm mụn vá, khoác bộ quần áo „Tô Châu“ mới toanh, dép đúc thơm phức trèo lên „đỉnh Trường Sơn để ca hát“, rồi lại có „mây trắng quyện dưới chân bước bồi hồi“ thì còn sung sướng gì bằng.
Những đứa trẻ trâu như tôi vèo một nhát, bỗng dưng đổi đời, được đảng và bác cho mình trở thành Tôn Ngộ Không, thì ai mà chả sẵn sàng cúi đầu như bổ củi để vái Bác, vái Đảng, thổ lộ lòng mình:
„Cảm ơn đảng đã cho ta dòng sữa
Bốn ngàn năm chan chứa ân tình“ (Tố Hữu)
Coi Bác Hù là: "Vỉa than dầy đốt lên ngàn triệu độ
Sưởi ấm mọi tâm hồn trong giá lạnh đêm Đông"
Ngày còn ở VN tôi không biết có Chúa Trời, tôi chỉ có Bác Hù là vị cứu tinh vĩ đại. Tổ tiên ông bà và các vị Tiền nhân Anh hùng Dân tộc là tôi so sánh thua Cha gìa trong hang nghiện thuốc lá ngoại và món "cháo bẹ rau măng" do cháu gái Dân tộc dạng háng ra ngồi nấu.
Chứ có ngờ đâu đảng và bác xui dại mình. Bắt mình và đồng đội mình vào hứng đạn; để dòng sông Thạch Hãn ở Quảng Trị đỏ ngầu những máu. Còn Bác và Đảng thì ngồi ở An toàn khu (ATK), cầm bộ đàm ra lệnh từ xa.
3.) Lợi thế cho Mỹ giờ đây đánh VN là có khi còn được chính những người Dân VN hùa theo họ, ủng hộ họ để tiêu diệt quân của CS – „Việt cộng“ nữa.
Như đã viết, ngày xưa đánh Mỹ, không chỉ thế hệ trẻ chúng tôi ngu ngốc vì ưa lịnh, thích được tâng bốc đã đành; mà ngay cả thế hệ bố mẹ chúng tôi cũng u minh, ngờ nghệch. Miệng nhai trầu, vẫn vểnh tai lên nghe báo đài tuyên truyền, nên mới có những bà mẹ cho hết các con ra Chiến trường , sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Chính phủ phi dân chủ độc tài CS, còn mình thì thành „mẹ đào hầm từ lúc tóc còn xanh“ che chở cho bọn cơ hội, mà sau này „giải phóng“ chúng thành chuột mọt tham nhũng.
Chúng ngồi trong Biệt phủ nguy nga hưởng thụ, ăn chơi trác táng; còn mẹ lầm lũi, lưng còng gánh rau kiếm sống, bị Công an le đuổi , phải :
„ …run rẩy dưới mưa tuôn
Qua cửa vi-la thấy đàn con ngồi nhậu
Những đứa con thoát chết vụ khui hầm“
("Tổ quốc rùng mình trong cơn nhậu nhoẹt“- Bùi Minh Quốc)
Rồi những cựu chiến binh, những thương bệnh binh binh họ từng có công rất lớn ngày xưa , giờ đây họ bị Chính quyền cướp đất và đối xử tồi tệ, vô ơn; đám người này họ sẽ vùng lên làm nội công cho lính Mỹ là cái chắc. Mà họ nổi lên thì họ anh dũng, quyết liệt, mưu trí và tài giỏi hơn các vị „lính ngụy“ rồi.
4.) Ngoài ra đánh VN bây giờ Mỹ cũng lợi về vấn đề „dư luận Quốc tế“. Ngày xưa chưa có mạng Internet, nên CS cho Thích Nhất Hạnh đội lốt nhà sư và gài gián điệp ra nước ngoài hoạt động gây rối, qua phong trào phản chiến. Nên dân Mỹ và Dân ở các nước tư bản đồng minh của Mỹ bị mắc lừa. CS không mang tranh ảnh Việt cộng vào cắt cổ giết dân Nam và giết tàn ác quân Mỹ như thế nào ra nước ngoài, mà họ chỉ mang những tấm hình dàn dựng lên cảnh quân Mỹ tàn phá giết chóc trẻ con, phụ nữ và người già như thế nào thôi.
Bây giờ mà CS tuyên truyền kiểu này thì không còn đắt hàng nữa. Đức, Anh, Pháp, Ý, Nhật là những nước tuy cùng trục với Mỹ, nhưng ngày xưa vẫn ủng hộ VN, thì nay họ tỉnh ngộ ra rồi. Họ đã định nghĩa VN là thành phần bất hảo, phi dân chủ, đi ngược lại họ. Họ không dại gì mà tin sự tuyên truyền nhảm nhí một chiều như thế nữa. để mắc bẫy CS „nuôi ong tay áo“.
5.) Lợi thế nữa của Mỹ là giờ đây họ đã rút đước nhiều kinh nghiệm quý báu là tại sao họ thất bại ở Chiến trường Miền Nam. Chính vì họ quá nhân đạo. Họ không ra điều kiện và mạnh tay với CS, độc tài như hiện nay như họ đã và đang làm ở Iran, Venezuela, Cuba, Trung Quốc v.v… Họ không dám đe và đánh đê Sông Hồng, cho cả Miền Bắc trôi ra biển, không dám đổ bộ xuống lăng thăm bác, và cũng không dám sẵn sàng giết nhầm Dân như họ và Israel bây giờ hành xử ở dải gaza, Libalon và Iran... Chính CS đã dạy họ bài học „thà giết nhầm còn hơn bỏ sót“, để rồi „gậy ông lại đập lưng ông“.
Còn nhiều nguyên nhân làm cho Mỹ lợi thế lắm. Nhưng do các vị ngại đọc dài, tôi kết thúc lại đây.
Tôi không thích Chiến tranh! Tôi cũng không thích Mỹ làm điều đó. Mà tôi chỉ cầu sao cho nước tôi bình yên và CS phải tự giác ra đi, như tôi tự nguyện ra khỏi đảng mà chẳng cần ai kỷ luật gì cả. Hãy bắt chước nước Đức thông thái, không nên để xảy ra đổ máu như Iran là đẹp nhất. Và chỉ có con đường DÂN CHỦ thì mới đưa Đất nước ta đi đúng đường!!!
Trong bối cảnh và tình hình Thế giới đang thuận lợi như hiện nay, thì việc Thoát Trung không còn khó nữa, nhưng trước hết các vị Ba Đình phải thực sự yêu nước, thương Dân; chứ tham quyền, cố vị, giữ khư khư Thể chế lạc hậu, lỗi thời, độc tài, độc đoán, dối trá giả vờ, lừa đảo là dựng lên tam quyền như các nước Tư bản văn minh (Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp) nhưng lại cố tình không phân lập, để duy một đảng vừa dốt vừa ác thâu tóm.
Chế đô VN cố giữ bằng được điều 4 Hiến pháp để quan lại được độc quyền sống ích kỷ vinh thân phì gia, Họ thuộc dạng người đáng khinh bỉ và vô liêm, vô sỉ.
Dân chúng không ai bầu mà các vị Quan nghiễm nhiên tự nhẩy lên làm ông nọ, bà kia thì thật là vừa vô duyên, vừa là dơ dáng.
Ai trong Ba Đình cũng muốn thông qua đấu đá nội bộ để trở thành Mã Giám Sinh mà tài không đủ, đức lại mỏng manh. Lúc nào họ cũng trong tư thế liều lĩnh như anh Kim Đồng:
„Ghế trên ngồi tót sổ sàng“ như thế thì có gọi là „mặt trơ trán bóng“ hay không?
Muốn thay đổi Thể chế là người lãnh đạo từ cấp cao nhất cho tới cấp dưới họ là phải biết xấu hổ, phải biết thế nào là vinh? Thế nào là nhục? Phải tự định nghĩa mình là ai? Phải trả lời được tại sao các nước có nền tự do dân chủ thoải mái như thế, lại không thấy họ suốt ngày lo lắng và nhắc đến những cụm từ như là „bọn phản động“, „thành phần chống phá“ ,“ âm mưu lật đổ“ v.v…???
Trả lời và khắc phục được những câu hỏi đó thì nói dại Mỹ có tràn sang thì may ra dân họ mới thương và bảo vệ các vị, chứ không thì ngoài đánh vào; trong đánh ra; lúc đó các vị thần hồn nát thần tính, ba chân, bốn cẳng bỏ chạy cũng không được, thì bay lên trời à?
Nên Trump nói đúng hay sai là ngay Ba Đình cũng tư duy mà tự đoán ra thôi. Chứ đối với tôi bây giờ hết thời rồi. Nguyện làm con chim đang ở xứ lạ, ngứa cổ hót chơi, chứ không muốn làm nghề thầy bói!
Nguyễn Doãn Đôn
Trump nói: Nếu ông ta đánh VN thì chỉ cần thời gian trong 5 tháng.
Tôi thì không tin hoàn toàn vào câu nói này! Vì sao?
Bởi trường hợp cuộc chiến giữa Ukraine và Nga ông ta đã từng tuyên bố rằng, nếu ông ngồi vào ghế Tổng thống, thì sau 24 tiếng đồng hồ hai nước sẽ ngừng tiếng súng. Nhưng thực tế đã chứng minh rằng, ông nói "phét"!
Tôi nghĩ trong trường hợp một mình Mỹ đánh VN, mà VN được Tầu và Nga giúp sức, thì Trump khó mà đánh thắng VN trong vòng thời gian 5 tháng ngắn ngủi này được, mà rất lâu và khó mà thành.
Còn ngược lại, nếu Trung Quốc và Nga ngoảnh mặt đi không dây vào, để VN cô đơn, một chọi một, thì tôi lại nghĩ thắng VN, thì Trump không cần đợi đến 5 tháng, mà nó sẽ nhanh hơn. Thậm chí với vũ khí mạnh như Mỹ bây giờ và họ thông minh, quyết liệt như ngươi Do Thái thì giải quyết VN sẽ rất nhanh chóng. 5 tháng là quá dài!
Thực ra độc tài đảng trị ở VN là nhát hơn độc tài thần trị (Thần quyền) ở Iran. Nên biết kiểu sẽ dễ đánh hơn. CS họ chỉ mạnh mồm, đứng sau kích hoạt; chứ họ mà cứ thứ tự phải hy sinh như sung rụng ở Iran thì họ chạy sang Tầu mất dép luôn, chả dám ngồi họp và tranh chức đâu. Lúc đó các vàng cũng chả tay nào thích ngồi vào hai ghế, hay một ghế cả đâu.
Nếu Mỹ đổ bộ bắt cóc Lãnh đạo VN như ở Venezuela, thì giải phóng VN càng nhanh hơn nữa.
Bởi quân Mỹ trở lại VN bây giờ họ lợi thế hơn rất nhiều so với ngày xưa, lúc thế hệ chúng tôi là lực lượng chính quy cùng Dân đánh họ.
Dân VN bây giờ tôi thấy cả thằng bạn ngu của tôi, nhưng chưa bỏ Đảng, còn thuộc câu: "Chỉ có kẻ ngu mới đánh Mỹ" thì tôi thấy Dân trí của VN mình cũng kha khá rồi.
1). Lợi thế thứ nhất cho Mỹ là người Việt bây giờ đa phần là họ đã khôn ra, để nhận thấy Chế độ cai trị ở VN hiện hành không như thời bọn tôi còn tăm tối, u minh đánh giá sai về họ. Thế hệ bây giờ họ biết đó là Chính phủ độc tài, độc đảng, không chính danh, chỉ ba hoa, tuyên truyền khoác lác. Họ hận, nhưng không làm sao được mà thôi. Đầu họ nóng, nhưng tay họ bị bó. Họ biết Mỹ không như CS tuyên truyền. Họ biết tại sao con quan cùa CS lại toàn được gửi sang Mỹ học...
2.) Lợi thế thứ hai cho Mỹ nữa là tư tưởng của người lính (Bộ đội cụ hồ) bây giờ sẽ không còn ngây thơ, dại dột, để sẵn sàng "vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng", một cách vô tư như là thời bọn tôi để CS lùa vào trận hy sinh một cách uổng công dễ dàng được nữa. Họ không dại gì cứ nghe CS ở xa cách họ và mặt trận hàng ngàn cây số hô "xung phong" hay "xông lên" với mấy bài thơ Chúc tết vớ vẩn "Xuân này với lại Xuân qua" nữa đâu. Tôi cũng như anh Nông Đức Mạnh đều là con cháu bác Hù, nên hiểu bác hù lắm lắm.
Bọn trẻ bây giờ họ biết cha chú họ chết mất xác trong Nam, không được một nén hương của bọn kia có phải vì Dân, vì Nước như chúng tuyên truyền đâu. Mà là vì chính chúng, để chúng giờ đây ngồi mát ăn bát vàng. Cha chú họ đã đi giải phóng ngược! Chứ Bắc tiến ngày đó mà thành công mới là giải phóng xuôi.
Thế nên cho dù CS có giỏi tuyên truyền chống Mỹ là thể hiện lòng yêu nước, yêu Đảng và Bác đến mấy thì họ cũng không còn tin nữa. Mà yếu tố tư tưởng đóng vai trò quan trọng để người lính tư duy mà quyết tâm nuôi trí hành động. Bởi „Tư tưởng không thông thì vác bi đông không nổi“.
Thời đại này không thể có những Nhà thơ Tố Hữu xuất hiện; mà có xuất hiện chăng nữa thì loại thơ tô hồng, xui dại người ta như thế cũng không ai thèm đọc.
Thời tôi là chỉ được nghe thông tin một chiều nên mới thành cá mắc câu. Ngày ấy chúng tôi nghe những câu:
„Hoan hô anh giải phóng quân
Kính chào anh con người đẹp nhất“ (Tố Hữu)
Tuổi trẻ nông nổi, được khen, được đề ca là chúng tôi sung sướng tự hào lắm. Trai tơ như tôi, chưa biết nụ hôn của người con gái thế nào, mà bây giờ tự nhiên cầm súng lên đường là lập tức sẽ được „Lịch sử hôn anh chàng trai chân đất“, rồi trở thành „như Thạch Sanh của thế kỷ hai mươi“, được „thế giới nghiêng mình „ , „được „cả Năm châu, Chân lý đang nhìn theo“, thì khoái chí và hả hê lắm! Trong khi đó bọn tôi ở quê mắt toét, chân đất, nhem nhuốc , chẳng ma nào để ý, nhìn theo, ngoài con bò mình dắt nó cho đi gặm cỏ . Không có cỏ thì nó tạm thời ngửi đít mình, vì thời tôi làm gì sang chảnh mà biết đến khái niệm quần lót, đít quần rách mẹ chưa kịp vá là nhìn thấy âm ty, địa đạo luôn. Nhưng cũng vẫn cùng bò vô tư ngêu ngao ước gì đến được Trường Sơn để xem "Trường Sơn Đông nắng, Tây mưa" nó như thế nào . Tố Hữu lại khuyến khích, đánh đố, nên càng mơ mộng, càng tò mò bởi cái câu ông ta viết tiếp sau:
"Ai chưa tới đó thì chưa rõ mình"
Thế nên nhiều thanh niên thời tôi thi nhau trích máu viết quyết tâm thư để xin đi, vì sự tò mò, tự hào, hãnh diện và sự dễ tin.
Thái Bình quê tôi không có ngọn đồi núi nào cao bằng cái bát úp ,chỉ thấy khóm tre, đồng lúa phẳng lì, thẳng cánh cò bay; mà bây giờ được vất cái quần thủng đít lại cho mẹ làm mụn vá, khoác bộ quần áo „Tô Châu“ mới toanh, dép đúc thơm phức trèo lên „đỉnh Trường Sơn để ca hát“, rồi lại có „mây trắng quyện dưới chân bước bồi hồi“ thì còn sung sướng gì bằng.
Những đứa trẻ trâu như tôi vèo một nhát, bỗng dưng đổi đời, được đảng và bác cho mình trở thành Tôn Ngộ Không, thì ai mà chả sẵn sàng cúi đầu như bổ củi để vái Bác, vái Đảng, thổ lộ lòng mình:
„Cảm ơn đảng đã cho ta dòng sữa
Bốn ngàn năm chan chứa ân tình“ (Tố Hữu)
Coi Bác Hù là: "Vỉa than dầy đốt lên ngàn triệu độ
Sưởi ấm mọi tâm hồn trong giá lạnh đêm Đông"
Ngày còn ở VN tôi không biết có Chúa Trời, tôi chỉ có Bác Hù là vị cứu tinh vĩ đại. Tổ tiên ông bà và các vị Tiền nhân Anh hùng Dân tộc là tôi so sánh thua Cha gìa trong hang nghiện thuốc lá ngoại và món "cháo bẹ rau măng" do cháu gái Dân tộc dạng háng ra ngồi nấu.
Chứ có ngờ đâu đảng và bác xui dại mình. Bắt mình và đồng đội mình vào hứng đạn; để dòng sông Thạch Hãn ở Quảng Trị đỏ ngầu những máu. Còn Bác và Đảng thì ngồi ở An toàn khu (ATK), cầm bộ đàm ra lệnh từ xa.
3.) Lợi thế cho Mỹ giờ đây đánh VN là có khi còn được chính những người Dân VN hùa theo họ, ủng hộ họ để tiêu diệt quân của CS – „Việt cộng“ nữa.
Như đã viết, ngày xưa đánh Mỹ, không chỉ thế hệ trẻ chúng tôi ngu ngốc vì ưa lịnh, thích được tâng bốc đã đành; mà ngay cả thế hệ bố mẹ chúng tôi cũng u minh, ngờ nghệch. Miệng nhai trầu, vẫn vểnh tai lên nghe báo đài tuyên truyền, nên mới có những bà mẹ cho hết các con ra Chiến trường , sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Chính phủ phi dân chủ độc tài CS, còn mình thì thành „mẹ đào hầm từ lúc tóc còn xanh“ che chở cho bọn cơ hội, mà sau này „giải phóng“ chúng thành chuột mọt tham nhũng.
Chúng ngồi trong Biệt phủ nguy nga hưởng thụ, ăn chơi trác táng; còn mẹ lầm lũi, lưng còng gánh rau kiếm sống, bị Công an le đuổi , phải :
„ …run rẩy dưới mưa tuôn
Qua cửa vi-la thấy đàn con ngồi nhậu
Những đứa con thoát chết vụ khui hầm“
("Tổ quốc rùng mình trong cơn nhậu nhoẹt“- Bùi Minh Quốc)
Rồi những cựu chiến binh, những thương bệnh binh binh họ từng có công rất lớn ngày xưa , giờ đây họ bị Chính quyền cướp đất và đối xử tồi tệ, vô ơn; đám người này họ sẽ vùng lên làm nội công cho lính Mỹ là cái chắc. Mà họ nổi lên thì họ anh dũng, quyết liệt, mưu trí và tài giỏi hơn các vị „lính ngụy“ rồi.
4.) Ngoài ra đánh VN bây giờ Mỹ cũng lợi về vấn đề „dư luận Quốc tế“. Ngày xưa chưa có mạng Internet, nên CS cho Thích Nhất Hạnh đội lốt nhà sư và gài gián điệp ra nước ngoài hoạt động gây rối, qua phong trào phản chiến. Nên dân Mỹ và Dân ở các nước tư bản đồng minh của Mỹ bị mắc lừa. CS không mang tranh ảnh Việt cộng vào cắt cổ giết dân Nam và giết tàn ác quân Mỹ như thế nào ra nước ngoài, mà họ chỉ mang những tấm hình dàn dựng lên cảnh quân Mỹ tàn phá giết chóc trẻ con, phụ nữ và người già như thế nào thôi.
Bây giờ mà CS tuyên truyền kiểu này thì không còn đắt hàng nữa. Đức, Anh, Pháp, Ý, Nhật là những nước tuy cùng trục với Mỹ, nhưng ngày xưa vẫn ủng hộ VN, thì nay họ tỉnh ngộ ra rồi. Họ đã định nghĩa VN là thành phần bất hảo, phi dân chủ, đi ngược lại họ. Họ không dại gì mà tin sự tuyên truyền nhảm nhí một chiều như thế nữa. để mắc bẫy CS „nuôi ong tay áo“.
5.) Lợi thế nữa của Mỹ là giờ đây họ đã rút đước nhiều kinh nghiệm quý báu là tại sao họ thất bại ở Chiến trường Miền Nam. Chính vì họ quá nhân đạo. Họ không ra điều kiện và mạnh tay với CS, độc tài như hiện nay như họ đã và đang làm ở Iran, Venezuela, Cuba, Trung Quốc v.v… Họ không dám đe và đánh đê Sông Hồng, cho cả Miền Bắc trôi ra biển, không dám đổ bộ xuống lăng thăm bác, và cũng không dám sẵn sàng giết nhầm Dân như họ và Israel bây giờ hành xử ở dải gaza, Libalon và Iran... Chính CS đã dạy họ bài học „thà giết nhầm còn hơn bỏ sót“, để rồi „gậy ông lại đập lưng ông“.
Còn nhiều nguyên nhân làm cho Mỹ lợi thế lắm. Nhưng do các vị ngại đọc dài, tôi kết thúc lại đây.
Tôi không thích Chiến tranh! Tôi cũng không thích Mỹ làm điều đó. Mà tôi chỉ cầu sao cho nước tôi bình yên và CS phải tự giác ra đi, như tôi tự nguyện ra khỏi đảng mà chẳng cần ai kỷ luật gì cả. Hãy bắt chước nước Đức thông thái, không nên để xảy ra đổ máu như Iran là đẹp nhất. Và chỉ có con đường DÂN CHỦ thì mới đưa Đất nước ta đi đúng đường!!!
Trong bối cảnh và tình hình Thế giới đang thuận lợi như hiện nay, thì việc Thoát Trung không còn khó nữa, nhưng trước hết các vị Ba Đình phải thực sự yêu nước, thương Dân; chứ tham quyền, cố vị, giữ khư khư Thể chế lạc hậu, lỗi thời, độc tài, độc đoán, dối trá giả vờ, lừa đảo là dựng lên tam quyền như các nước Tư bản văn minh (Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp) nhưng lại cố tình không phân lập, để duy một đảng vừa dốt vừa ác thâu tóm.
Chế đô VN cố giữ bằng được điều 4 Hiến pháp để quan lại được độc quyền sống ích kỷ vinh thân phì gia, Họ thuộc dạng người đáng khinh bỉ và vô liêm, vô sỉ.
Dân chúng không ai bầu mà các vị Quan nghiễm nhiên tự nhẩy lên làm ông nọ, bà kia thì thật là vừa vô duyên, vừa là dơ dáng.
Ai trong Ba Đình cũng muốn thông qua đấu đá nội bộ để trở thành Mã Giám Sinh mà tài không đủ, đức lại mỏng manh. Lúc nào họ cũng trong tư thế liều lĩnh như anh Kim Đồng:
„Ghế trên ngồi tót sổ sàng“ như thế thì có gọi là „mặt trơ trán bóng“ hay không?
Muốn thay đổi Thể chế là người lãnh đạo từ cấp cao nhất cho tới cấp dưới họ là phải biết xấu hổ, phải biết thế nào là vinh? Thế nào là nhục? Phải tự định nghĩa mình là ai? Phải trả lời được tại sao các nước có nền tự do dân chủ thoải mái như thế, lại không thấy họ suốt ngày lo lắng và nhắc đến những cụm từ như là „bọn phản động“, „thành phần chống phá“ ,“ âm mưu lật đổ“ v.v…???
Trả lời và khắc phục được những câu hỏi đó thì nói dại Mỹ có tràn sang thì may ra dân họ mới thương và bảo vệ các vị, chứ không thì ngoài đánh vào; trong đánh ra; lúc đó các vị thần hồn nát thần tính, ba chân, bốn cẳng bỏ chạy cũng không được, thì bay lên trời à?
Nên Trump nói đúng hay sai là ngay Ba Đình cũng tư duy mà tự đoán ra thôi. Chứ đối với tôi bây giờ hết thời rồi. Nguyện làm con chim đang ở xứ lạ, ngứa cổ hót chơi, chứ không muốn làm nghề thầy bói!
Nguyễn Doãn Đôn